- Hiện nay có rất nhiều Wap giả mạo KhoTruyenHay.Info, vì vậy các bạn hãy nhớ trang Wap đọc truyện tình yêu, truyện tình cảm, truyện ngắn online, tiểu thuyết tình yêu cập nhật miễn phí hay nhất tại KhoTruyenHay này nhé!
Đọc Truyện Teen - Vợ Ơi Học Bài Full
hắn. hắn biết ba mẹ hắn có tình giúp hắn mới bày ra cái trò này. Hắn cũng không phụ lòng ba mẹ cuối cùng vợ của hắn cũng chịu hắn rùi.
_” Anh thật hạnh phúc”. Nói rùi hắn ôm nó vào lòng hạnh phúc vô cùng.
_” Đùng …………rầm……… Cành ………..”. cánh cửa rớt xuống mặt đất 2 ông bà đang nằm chồng lên nhau một cảnh tượng thật đẹp mắt.
_” Đứng lên coi đã bảo đóng cửa rùi mà không nghe”.
_” Tại ông nặng quá chứ bộ”.
_” Tại bà chồm tới mới z đó”.
Lúc này mặt của nó đã đỏ như trái cà chua vì quá ngượng thì ra nảy giờ tụi nó làm gì ba mẹ thấy hít huhuh xấu hổ chết đi được.
Hắn thì thấy vơ iu cứ núp trong lòng mình vì ngai đáng yêu vô cùng.
_” Hihihihi mẹ lấy bàn hè hè”. Bà không biết nói gì vì bây giờ bà thấy mình đúng là người có duyên số một.
_” Ba cũng vậy hehehe đi bà”. Nói rùi 2 người chuồn mất dạng.
_” Vợ à vợ đỏ mặt kìa”. Hắn trêu nó.
_” Đáng ghét”. Nó đánh hắn đùng đùng bỏ đi.
_”thui chồng không ghẹo nữa mà”. Hắn theo sao năng nỉ.
_” Nghĩ chơi ùi Boa Boa xì…………”.
Hơi đúng là con nít hít biết. hắn cười tươi vợ mình thật đáng yêu.
……………………….
CHƯƠNG 9: CUỘC SỐNG RIÊNG
Thấy 2 tụi nó đã trở thành của nhau 2 ông bà cũng đã yên tâm và hoàn thành xong nhiệm vụ. 2 ông bà quay về biệt thự để không gian riêng cho cặp vợ chồng trẻ này.
_” Em nói rùi nha anh mà còn
đứng trước mặt cho bà cô Văn nhìn nữa em nghĩ chơi anh thịệt đó”. Nó vừa đi học về là bắt đầu hăm he.
_” Anh đâu có”. Hắn thì một mực chối khi nào chứ hắn đâu có.
_” Còn chối hả, lúc nảy em đi ngang qua phòng giáo viên thấy bà cô thúi tha đó cứ nhìn anh cười suốt như người mắc chứng bệnh dại z đó”. Nói lại càng tức hơn dám nhìn chồng của bà đến nổi muốn chảy nước bọt ra ngoài.
_” Hồi nào anh có biết đâu?. Bả nhìn kệ bả anh có em nhìn là đủ rùi”. Hắn bay lại ôm eo nó.
_” Ui thấy gúm cho cũng không thèm”. Nó trề môi.
_” Nhớ là nói không thèm nha”. Hắn thì đi lại cặp lấy cái bịch gì đó ra.
_” Vợ ơi vợ không thèm thì thui chồng sử một mình”. Hắn ôm bịch kẹo khiêu khích.
Tức chết đi mà biết ta thích ăn kẹo ngươi dám. _” Anh…………….”. Câu nói chưa dứt thì.
_” Tính tang”. Tiếng chuông cửa.
Hắn ngó đi ra mở cửa nó bay lại đóp bịch kẹo.
_” Vợ không xong…….. không xong”. Hắn hớt ha hớt hãi chạy vô la làng.
_” gì á?”. Nó hỏi giọng tỉnh bơ.
_” Trốn lẹ bà cô Văn tới”.
_” Ặc”. bả đến đây làm gì chết tiệt.
_” Trốn ở…… ở đâu?”. Giờ nó rối không biết gì luôn.
_” Thầy Khang ơi em vào được không?”. Tiếng bà cô càng lúc càng gần.
_” Cửa sổ cửa sổ”. Hắn chỉ vào cửa sổ ở đó có cái tủ.
Nó nhanh như chớp bay vô cái tủ ngồi gọn hơ.
_” Hihi không biết cô đến nhà tôi có việc gì?”. Hắn hỏi nhưng trong lòng đang rủa.
_” À thấy hiệu trưởng nhờ tôi đem cái này đến cho anh”. Bả đưa xấp hồ sơ cho hắn. mắt thì ngó xung quanh.
_” Thầy sống với ai à”. Thuận miệng hỏi thui.
_” A ừ à mà không phải một mình”. Để bà này biết hắn sống với Thiên Thiên là ăn cám luôn.
_” Ừ nhà thầy rộng nhỉ”. Bả nhìn thấy bịch kẹo lúc nảy nó dựt.
_” Woa mới biết nha thì ra thầy cũng thích ăn kẹo à”. Lớn già cái đầu mà ăn kẹo nhưng không sao anh ấy vẫn rất đẹp trai.( Mê trai gúm, zô duyên số 1).
_” À ngậm cho đỡ buồn”. không phải vợ iu thích ăn ta cũng chả thèm mua. Mất mặt thiệt mà.
Nó thì ngồi trong cái tủ bực mình kinh khủng nhà mình mà không được ra phải trốn chết tiệt.
Bà cô càng ngày càng nhích lại gần hắn. hắn nhìn nó giận mà cái mặt tím đen luôn hắn biết lát nữa mình sẽ ra sao?.
_” Thầy……….”. Bả ngồi đưa ngực ra trước nói giọng yểu điệu phát khiếp.
_” Tối nay thầy rảnh không dùng cơm với em nha”.
_” Không được rùi tối nay ba mẹ tôi kêu về nhà ăn cơm”. Đi ăn với cô cho tôi cũng không thèm.
_” Vậy thì tiết thật”. Mặt bà cô tối lại mất cô hội.
Bả lấy tay vuốt đùi hắn.
Hắn cả người ghê tỏm nhột nổi hết da gà. Nhìn người vợ đằng kia e rằng không đuổi bà cô này ra khỏi nhà thì thê thảm.
_” Cô…. Hehe cũng trể rùi tôi còn phải về nhà có gì nói sao nha. Giờ thì mới cô về cho”. Hắn nhìn mặt bà cô mà khó chịu đàn bà con gái gì đâu mà mê trai thấy sợ.
_” Ặc bị đuổi thẳng như vậy không quê mới được”. nhưng biết sao giờ không về không lẽ đi theo anh ta về nhà ba mẹ.
_” Hay anh chở em theo về nhà thăm ba mẹ anh nha”. Coi như ra mắc ba mẹ chồng.
_” A….. hừ…………..”. Lửa giận bừng cháy quá đáng mà.
Hắn nhìn nó gương mặt tức rung luôn, hắn hết cách.
_” Cô về cho bây giờ nhà tôi đang có chuyện”. Không nói nhiều nữa hắn đẩy bả ra khỏi nhà.
Bà cô không biết nói gì luôn xấu hổ muốn độn thổ.
Hắn đi vào chạy lại tủ mở cửa.
_” Má ơi”. Không thể không công nhận mặt vợ mình giận lên nhìn khủng khiếp thật.
_” HOÀNG MINH KHANG”. Nó hét lên giọng rung rung.
_” Vợ à…. Chồng…..chồng”. Hắn muốn nói lắm mà…………. Không được gì hết.
_” Á vợ ơi đau……… đau…..”.
Nó rược hắn chạy vòng vòng nhà thấy gì chọi nấy.
Cuối cùng nó cũng thấm mệt nên dừng lại.
_” Đứng lại………. em không rược anh nữa ……… mệt rùi………. Anh lại đây”. Nó mệt ngồi thở hổn hểnh.
Hắn thấy vợ mình cũng đã không còn sức nên đi lại.
Nó nở một nụ cười nguy hiểm. hắn vừa chạy lại thì………
_” Á vợ……..”. Nó kéo hắn đè xuống rùi leo lên mình hắn ngồi luôn.
_” Nhớ cho kỉ nha. Chồng ….. mà…….còn ………để ……..bà…..đó …………..lại gần là CHẾT với vợ nha chưa”.
_” Chồng biết rùi hứa với vợ 100 % luôn”. Hehehe vợ mình ghen đáng yêu quá hihihi.( Bây giờ cái gì cũng vợ ơi vợ à hít).CHƯƠNG 10: VỢ ƠI! HỌC BÀI
Vậy là một cuộc chiến đã xảy ra. Kết quả cho cuộc chiến đó là.
_” Hôm nay lớp chúng ta sẽ kiểm tra LỊCH SỬ một tiết các em lấy giấy ra chuẩn bị”. tiếng bà cô bay qua bay lại rùi bay vào tai nó.
_” Ặc thui chết tui rùi”. Nó không nghe lời hắn tức chết đi mà.
Chuyện là như dầz.
Khi cuộc chiến kết thúc cũng hơi tối.
_” Vợ ơi! Học bài” Hắn lay lay tay nó.
_” Để ta yên mi biến đi”. Nó lười không muốn dậy.
_” Không học rùi mai chết là không được nói sao chồng không nhắc nha”. Hắn nhìn vô vợ làm biến của mình cười cười.
_” Chuyện ngày mai ngày mai tính còn chuyện bây giờ là ta muốn ngủ ngươi biết không bấm nút BIẾN”. nó phan cái gối vào đầu hắn quay qua ngủ tiếp.
_” Chồng nhắc lại một lần cuối ngày mai kiểm tra sử một tiết, là môn LỊCH SỬ đó nha”. Hắn biết bà cô văn rất ghét nó, vì lúc nào trong trường bà cô đó lại gần hắn thì nó cũng tìm cách tách ra.
_” Kệ bả”. nó vẫn lười nguyên ngày nay toàn cải lộn đánh lộn zí hắn hít hơi ùi.
Hắn mỉm cười nhìn nó lắc đầu đi ra.
Và bây giờ thì……………..
_” Linh Nhi mày học bài chưa?”. Nó quay sang bên cạnh hỏi cô bạn thân nhất của mình.
_” Mày hỏi tao á, đúng người luôn ùi “. Nhi nhìn nó cười tươi như hoa.
_” Hahah z là mày có học đỡ tao rùi”. Nó cười sung sướng.
_” Tao nói mày hỏi đúng người là đúng người không học bài á”. Nhi nhìn nó giải thích từ chữ.
_” Ặc”. nó như sét đánh vào tai. Thui kì này xong rùi.
Còn hắn thì đứng trong văn phòng cười cười cho cái tật không chịu học bài.
Khổ thân con nhỏ lấy phải một ông thấy giáo chết bằm.
_” Z sao giờ tao cũng không có học bài?”. Nó ngây thơ nhìn Nhi.
_” Cái đầu của mày đâu không biết suy nghĩ à?”. Nhi nói như không có gì xảy ra.
_” Cái đầu á hả z mày nghĩ được gì không mà nói tao?”. Nó khinh bỉ nhìn Nhi.
_” Môn sừ là gì ?”. Nhi hỏi nó.
_” Thì là ” l………i………c……..h…………..s…………ử……….lịch sử”.nó đánh vần từ chữ
_” Mày khùng hả. người ta nói lịch sử là nhiều chữ đúng không?. Mày kiếm cái gì nhiều chữ viết dô. Như viết sản z đó. Miễn có bài nhiều chữ là được”. Nhi nói mặt khí thái hiên ngang.
( Bật mí nha Nhi chuyên gia dùng chiêu đó, và bây giờ Thiên Thiên cũng sắp bị cái ý nghĩ đó làm chết chắc).
_” A hiểu ùi hahaha”. Thế là nguyên tiết kiểm tra nó viết viết từ đôi này đến đôi khác viết không ngừng nghỉ.
Thế là cũng hết giờ làm bài.
_” Nảy mày viết gì nhiều vậy?”. Nhi hỏi nó, Nhi thấy nó viết kinh khủng lắm kìa.
_” Ờ z mày viết gì?”. Nó hỏi ngược lại Nhi.
_” tao viết mấy cái bài lịch sử mà tao thuộc á”.
_”ặc sao mày viết mấy cái đó”.
_” Không viết cái đó chứ viết cái gì?”. Nhi ngơ ngác hỏi nó.
_” Không phải mày nói tao viết mấy cái gì mà dài dài được rùi sao?”.
_” Dài nhưng phải trong sách lịch sử chứ”.
_” thôi chết tao rùi”. Nó chạy lên phòng giám thị tìm bà cô tiến sĩ gây mê.
Thật ra cái lịch sử mà nó viết chính là chuyện tình trong chuyến đi tây thiên thỉnh kinh của thầy trò đường tam tạng. Kakakaka nó kể từ lần bị bạch cốt tinh bắt rùi bị nhệnh bắt ôi tùm lum. Rùi gì chuyện tình thiên bòng nguyên soái và hằng nga. Nói chung nó lôi nguyên cái phim tây du kí nói lun á.
_” cô ơi cô”. Nó vừa chạy lên vừa nói đươc có 3 chữ thì đã tắt nghẹn.
Hắn lúc này đang nhịn cười đến rung người.
Còn bà cô sử thì khỏi nói tức đến nổi tím cả mặt.
Hắn không ngờ vợ mình có năng khiếu kể chuyện như vậy?. trong vòng 45 phút mà lôi nguyên cái tây du kí mấy chục tập ra kể hahahaha.
_” Em, em viết cái gì đây?”. Nó thấy tình hình không ổn nhưng lỡ theo lao rùi thì phóng theo lun.
_” Dạ em viết lịch sử Trung Quốc”. nó trả lời tuy giọng hơi rung.
_” Em còn dám nói hả?. em viết lung tung trong bài làm còn nói z hả?”. Bà cô tức điên người.
Còn hắn thì nhìn nó vẻ mặt xem kịch hay. Bà cô làm giọng ta đây cho hắn biết mình là cô giáo giỏi không dễ bị học trò phỏng tay trên một phần nữa là trả nợ cũ.
_” Chứ cô mún em nói gì?. Cô hỏi em viết gì thì em nói em viết lịch sử Trung Quốc có sai chỗ nào đâu?”.
_” Em không có xem đề hỏi gì mà đã viết lung tung à?”. Bà cô chỉ vào tờ giấy.
_” Cô nhìn kỉ lại đi cái đề á. Các em hãy viết các câu chuyện lịch sử nổi tiếng mà các em biết hoặc đã từng học”. nó đưa bà cô xem cái đề.
Còn hắn thì không ngờ cái này mà nó cũng nghĩ ra thiệt là bó tay.
Đầu bà cô lúc này bắt đầu bốc khói. Cả 2 lỗ tay nữa hahahaha nhìn thú vị vô cùng.
_” Cô à tây du kí rất nổi tiếng ở trung quốc đúng không cô?. Em làm đúng đề bài chữ lại đẹp viết lại được nhiều em được 10 điểm tròn chứ ạ?.
_” Em….”. bà cô chỉ vào mặt nó nói không ra lời.
_” Tôi thấy em ấy nói cũng không sai. Theo tôi thì cho điểm 10 là hợp lí”. Hắn rat ay tương trợ.
_” thầy sao lại”. Bà cô bất ngờ nhìn hắn.
_” Cô nghĩ thử đi đề bài cô cho như z em ấy hiều khác cũng phải thôi. Nhưng với một học sinh lớp 11 viết được như z là hay lắm rùi”. ( dã mang chưa 2 vợ chồng này thông đồng lại đen thành trắng).
_” Là tại tui sao”. Bả chỉ vào mặt mình hỏi.
_” tất nhiên”. Cả 2 cùng trả lời.
Hừ con bé chết tiệt không có Minh Khang ở đây cô chết chắc, nhưng anh ấy đã nói vậy rùi thì phải cho nó trọn điểm thui.
_” Được nói cũng đúng bài củA em được 10 điểm”. một con số 10 đẹp lộng lẫy trong bài kiểm tra.
Nó với hắn cùng ra ngoài.
Nó nói_” Haha dân chơi không sợ mưa rơi kakaka”.
_” Mưa rơi lớn quá dân chơi đi về”. Hắn kích nó lại một câu làm nó ứ hự.
_” anh…….”.
_” Thôi lên lớp đi, mà cái đầu em chứa cái gì z?. cả như z mà cũng nghĩ ra được. nếu bả mà có 10 học sinh giỏi sử giống như em chắc bả khùng mất hahahaha”. Hắn nói xong bỏ đi để lại cơn lửa giận ngoài sau.
_” Hoàng Minh Khang anh được lắm”.
Không có gì hạnh phúc bằng mỗi ngày được nhìn thấy cô ấy cười.
Không có gì ấp áp hơn hằng ngày được ôm cô ấy vào lòng. Em là sinh mệnh là tất cả của đời anh. Đó là suy nghĩ của Minh Khang lúc này đấy các bạn.
………………………..
_” Á ………… bụp…………. rầm”.
_” Thôi chết tui rùi huhu”. Nó la làng lên cái nồi canh đổ hết ra sàn nhà ùi huhu.
_” Em làm gì thế này?”. Hắn chỉ tay nhìn đóng đổ nát dưới sàn. Ôi thật kinh khủng làm sao?.
_” Em ……….. tại…………. nóng quá hix”. Nảy nó nhắc canh mà quên không cầm đồ nhắc.
_” Em có sao không?”. Hắn chạy lại xem tay đó, mặt hắn tối sằm. tay nó thì khỏi nói xưng đỏ lên.
_” Á….. đau”. Nó hít ha than đau.
Lúc nảy hắn kéo nó một mạch lên lầu không nói không lời chỉ lo bôi thuốc nó biết hắn giận thật rùi. Chỉ
còn cách mở lời trước thôi.
_” Em cũng biết đau à?. Làm gì cũng không chịu cẩn thận để bị đến như vậy?”. Hắn nhìn nó nói không chút kiên nể.
Xem ra hắn giận thật rùi.
Hừ kkkkkkkkkkkkkk
_” Thôi mà chồng, vợ không sao rùi đừng giận vợ nữa nha!. Chồng mà giận vợ nữa tay vợ đau hơn đấy còn cả đây nữa”. nó kéo tay hắn đặt trước ngực( tim) mặt dễ thương vô cùng làm hắn có muốn giận cũng không được.
Mặt hắn giờ chỉ còn đỏ bừng trước hành động vô tư của nó.
_” anh không muốn ức hiếp em nữa nhé! Đưng khiêu khích sức chịu đựng của anh”. Hắn nói giọng hơi khàn.
_” Ặc”. Nó buôn tay hắn ra chạy khỏi phòng.
Lúc này tim nó đập rất mạnh THÌNH THỊCH…………
Ôi mẹ ơi có ngày con chết mất.
CHƯƠNG 11: TÌNH CŨ KHÔNG RỦ CŨNG ĐẾN
_” A lô chuyện gì vậy mẹ?”. mới sáng sớm là mẹ đã gọi đến.
_” ba con kêu chiều nay con đi cùng ông đến một bữa tiệc với ông ấy. công việc làm ăn gì đó”. Nghe nói cũng rất quan trọng.
_” Dạ được ạ. À mà mấy giờ vậy mẹ?”.
_” Khoảng 6 giờ con về nhà nha”.
_” Dạ con biết rùi”. Hắn cúp máy, quay sang nhìn cô vợ yêu lúc này còn ngủ say.
Anh mong sau em mãi mãi ngây thơ như thế này là người con gái đi với anh đến suốt cuộc đời.
Hắn hôn nhẹ lên môi nó, cảm giác này giây phút này ấm áp vô cùng.
Nó bị hắn chọc phá làm thức giấc.
_” Á mẹ ơi ma…………..”. Nó hét lên theo phản xạ tự nhiên _ “Rầm”. hắn nằm dài dưới đất.
_” vợ ………….”. hắn nhìn nó mặt nhăn vì quá đau.
_” Á chồng…………… hihihihi”. Nó chạy lại đỡ hắn lên. Nó vừa mở mắt thấy gương mặt ai đó rất gần còn cười nữa chứ nên nó tưởng ma đạp thẳng chân.
_” Vợ xin lỗi không sao chứ?”. Nó xoay hắn nhìn khắp nơi chỉ mong sau không bị gì.
_” Vợ làm gì mà đá chồng bay…………. Xa dữ z?”. hắn lườm nó.
_” Tại vợ tưởng chồng là ma”. Nó ấp a ấp úng trả lời.
_” Ma”. Ôi ôi con đau tim chết mất trời ơi ngó xuống mà xem con bẩm sinh đẹp trai cực kì bây giờ bị nói là ma huhuhuhu.
_” A không phải hihi không phải vậy đâu”. Nó biết mình đã xúc phạm đến vẻ đẹp trời đánh của hắn.
_” Không phải hả không biết bắt đền”. hắn cũng tỏ ra nhỏng nhẽo hehehe.
_” đền gì đây?”.
Hắn phụng má lấy tay chỉ vào. Ý bảo mi cái đi ta tha liền.
_” Chụt”. nó hun hắn khakha mới sáng súm.
Hắn cười vui hehehe.
_” Được chưa ông tướng?”. Nó bày đặt hờn.
_” Quá được đi chứ”. Hạnh phúc quá đi chứ hihi.
_” Ngày hum nay không mệt rùi có nụ hôn của vợ hum nay chồng sẽ khỏe như sáng súm hihi”. Hắn dỗ ngọt nó.
_” Cái gì cũng dỡ chỉ được cái nịnh người khác”. Hừ.
_” heheh ưu tiên có mình vợ hà”. Hắn ôm nó vào lòng.
_” à đúng rùi hum nay chồng phải đi dự tiệc với ba vợ về nhà mẹ một đêm nha có thể đêm nay chồng về trể”.
_” Uhm sao cũng được. mà nhớ không được uống nhiều rùi…………..( Cái vụ hồi trước đó).
_” Vợ yên tâm đừng lo chồng không uống nhiều thiệt á”. Hắn thuyệt phục nó.
_” ừ biết z thì ngoan”. Nó ra vẻ ta đây người lớn.
Còn hắn thì chỉ cốc cho nó một cái rùi cười tươi.
…………………………….
6 giờ
Buổi tiệc hôm nay rất đông đa số là những người làm ăn có tiếng trên thương trường.
_” Ôi ông Hoàng”. Ông Vũ bạn làm ăn lâu năm của ông.
_” Ông Vũ lâu lắm rùi không gặp hật không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây”. Ông bắt tay với ông Vũ.
Người đàn ông này là Vũ Gia Minh trước kia 2 gia đình cũng được coi là bạn hữu, giao tình thân thiết cũng do mối lương duyên của Minh Khang và Gia Tuệ. Gia Tuệ là người con gái Minh Khang từng yêu ngay cả tính mạng cũng chẳng cần đến.
_” Minh Khang đây sao?. Càng lớn càng đẹp trai khôi ngô tuấn tú ran ha”. Hahahaha tiếng cười vui vẻ trên môi ông.
_” Dạ bác quá khen cháu rùi”. HẮn lễ phép không dám nhận lời khen.
Lời nói vừa dứt ngoài cửa bước vào là một người con gái xinh đẹp trên môi là một nụ cười tươi như hoa. Tiếng bước chân cô gái ấy thật gần và người con gái ấy đang đứng trước mặt hắn không ai khác là Gia Tuệ người yêu cũ của hắn.
_” Gia Tuệ muộn thế con?”. Ông Vũ hơi trách.
_” Con vừa xong công việc và đến đây liền. con xin lỗi”. Giọng cô ta ái náy vô cùng.
Người con gái này nhìn rất đáng yêu dịu dàng lại nết na. còn bên trong thì…………
Cô ta quay qua thấy Minh Khang và ông Hoàng cũng lễ phép chào hỏi như lẽ thường tình.
_” Con chào bác Hoàng”. Rùi cô quay qua Minh Khang.
_” Lâu rùi không gặp anh vẫn khỏe chứ?”. Giọng cô ta nhẹ nhàng vô cùng.
_” Vẫn khỏe còn em?”. Hắn cũng coi như lẽ thường tình mặt dù khi nhìn thấy cô cảm giác khi xưa đã quên thật rùi.
_” Em vẫn khỏe nhưng…………”. Cô ta ấp úng nhìn ào mắt anh. Như có một cái nỗi buồn nào sâu sắc không nói thành lời.
_” À không có gì?. Nghe nói bây giờ anh đang là thầy giáo phải không?”.
_” Ừ cũng lâu rùi. Công việc đó rất thích hợp với anh”.
Cô ta vẫn nhìn hắn lúc này 2 ông đã đi đâu mất.
_” Mình ra ngoài kia nói chuyện được chứ?”. Tuệ đề nghị.
_” Cũng được”. Hắn đồng ý và bước theo.
Cái bóng dáng trước mặt. người con gái đó giờ đã quay trở lại, nhưng đối với mình Thiên Thiên đã chiếm một vị trí rất quan trọng trong tim.
Ngoài sau vườn khung cảnh rất đẹp, ánh sao cũng rất sáng, nhìn cảnh này người trước người sau. Ngày ấy 2 người bên nhau vui cười, nhưng bây giờ………..
_”em được biết anh đã có vợ phải không?”. Tuệ bắt chuyện trước giọng nói có chút u buồn.
_” Ừ cô ấy rất đáng yêu”. Khi nhắc đến nó không hiểu sao hắn lại cười h
_” Anh thật hạnh phúc”. Nói rùi hắn ôm nó vào lòng hạnh phúc vô cùng.
_” Đùng …………rầm……… Cành ………..”. cánh cửa rớt xuống mặt đất 2 ông bà đang nằm chồng lên nhau một cảnh tượng thật đẹp mắt.
_” Đứng lên coi đã bảo đóng cửa rùi mà không nghe”.
_” Tại ông nặng quá chứ bộ”.
_” Tại bà chồm tới mới z đó”.
Lúc này mặt của nó đã đỏ như trái cà chua vì quá ngượng thì ra nảy giờ tụi nó làm gì ba mẹ thấy hít huhuh xấu hổ chết đi được.
Hắn thì thấy vơ iu cứ núp trong lòng mình vì ngai đáng yêu vô cùng.
_” Hihihihi mẹ lấy bàn hè hè”. Bà không biết nói gì vì bây giờ bà thấy mình đúng là người có duyên số một.
_” Ba cũng vậy hehehe đi bà”. Nói rùi 2 người chuồn mất dạng.
_” Vợ à vợ đỏ mặt kìa”. Hắn trêu nó.
_” Đáng ghét”. Nó đánh hắn đùng đùng bỏ đi.
_”thui chồng không ghẹo nữa mà”. Hắn theo sao năng nỉ.
_” Nghĩ chơi ùi Boa Boa xì…………”.
Hơi đúng là con nít hít biết. hắn cười tươi vợ mình thật đáng yêu.
……………………….
CHƯƠNG 9: CUỘC SỐNG RIÊNG
Thấy 2 tụi nó đã trở thành của nhau 2 ông bà cũng đã yên tâm và hoàn thành xong nhiệm vụ. 2 ông bà quay về biệt thự để không gian riêng cho cặp vợ chồng trẻ này.
_” Em nói rùi nha anh mà còn
đứng trước mặt cho bà cô Văn nhìn nữa em nghĩ chơi anh thịệt đó”. Nó vừa đi học về là bắt đầu hăm he.
_” Anh đâu có”. Hắn thì một mực chối khi nào chứ hắn đâu có.
_” Còn chối hả, lúc nảy em đi ngang qua phòng giáo viên thấy bà cô thúi tha đó cứ nhìn anh cười suốt như người mắc chứng bệnh dại z đó”. Nói lại càng tức hơn dám nhìn chồng của bà đến nổi muốn chảy nước bọt ra ngoài.
_” Hồi nào anh có biết đâu?. Bả nhìn kệ bả anh có em nhìn là đủ rùi”. Hắn bay lại ôm eo nó.
_” Ui thấy gúm cho cũng không thèm”. Nó trề môi.
_” Nhớ là nói không thèm nha”. Hắn thì đi lại cặp lấy cái bịch gì đó ra.
_” Vợ ơi vợ không thèm thì thui chồng sử một mình”. Hắn ôm bịch kẹo khiêu khích.
Tức chết đi mà biết ta thích ăn kẹo ngươi dám. _” Anh…………….”. Câu nói chưa dứt thì.
_” Tính tang”. Tiếng chuông cửa.
Hắn ngó đi ra mở cửa nó bay lại đóp bịch kẹo.
_” Vợ không xong…….. không xong”. Hắn hớt ha hớt hãi chạy vô la làng.
_” gì á?”. Nó hỏi giọng tỉnh bơ.
_” Trốn lẹ bà cô Văn tới”.
_” Ặc”. bả đến đây làm gì chết tiệt.
_” Trốn ở…… ở đâu?”. Giờ nó rối không biết gì luôn.
_” Thầy Khang ơi em vào được không?”. Tiếng bà cô càng lúc càng gần.
_” Cửa sổ cửa sổ”. Hắn chỉ vào cửa sổ ở đó có cái tủ.
Nó nhanh như chớp bay vô cái tủ ngồi gọn hơ.
_” Hihi không biết cô đến nhà tôi có việc gì?”. Hắn hỏi nhưng trong lòng đang rủa.
_” À thấy hiệu trưởng nhờ tôi đem cái này đến cho anh”. Bả đưa xấp hồ sơ cho hắn. mắt thì ngó xung quanh.
_” Thầy sống với ai à”. Thuận miệng hỏi thui.
_” A ừ à mà không phải một mình”. Để bà này biết hắn sống với Thiên Thiên là ăn cám luôn.
_” Ừ nhà thầy rộng nhỉ”. Bả nhìn thấy bịch kẹo lúc nảy nó dựt.
_” Woa mới biết nha thì ra thầy cũng thích ăn kẹo à”. Lớn già cái đầu mà ăn kẹo nhưng không sao anh ấy vẫn rất đẹp trai.( Mê trai gúm, zô duyên số 1).
_” À ngậm cho đỡ buồn”. không phải vợ iu thích ăn ta cũng chả thèm mua. Mất mặt thiệt mà.
Nó thì ngồi trong cái tủ bực mình kinh khủng nhà mình mà không được ra phải trốn chết tiệt.
Bà cô càng ngày càng nhích lại gần hắn. hắn nhìn nó giận mà cái mặt tím đen luôn hắn biết lát nữa mình sẽ ra sao?.
_” Thầy……….”. Bả ngồi đưa ngực ra trước nói giọng yểu điệu phát khiếp.
_” Tối nay thầy rảnh không dùng cơm với em nha”.
_” Không được rùi tối nay ba mẹ tôi kêu về nhà ăn cơm”. Đi ăn với cô cho tôi cũng không thèm.
_” Vậy thì tiết thật”. Mặt bà cô tối lại mất cô hội.
Bả lấy tay vuốt đùi hắn.
Hắn cả người ghê tỏm nhột nổi hết da gà. Nhìn người vợ đằng kia e rằng không đuổi bà cô này ra khỏi nhà thì thê thảm.
_” Cô…. Hehe cũng trể rùi tôi còn phải về nhà có gì nói sao nha. Giờ thì mới cô về cho”. Hắn nhìn mặt bà cô mà khó chịu đàn bà con gái gì đâu mà mê trai thấy sợ.
_” Ặc bị đuổi thẳng như vậy không quê mới được”. nhưng biết sao giờ không về không lẽ đi theo anh ta về nhà ba mẹ.
_” Hay anh chở em theo về nhà thăm ba mẹ anh nha”. Coi như ra mắc ba mẹ chồng.
_” A….. hừ…………..”. Lửa giận bừng cháy quá đáng mà.
Hắn nhìn nó gương mặt tức rung luôn, hắn hết cách.
_” Cô về cho bây giờ nhà tôi đang có chuyện”. Không nói nhiều nữa hắn đẩy bả ra khỏi nhà.
Bà cô không biết nói gì luôn xấu hổ muốn độn thổ.
Hắn đi vào chạy lại tủ mở cửa.
_” Má ơi”. Không thể không công nhận mặt vợ mình giận lên nhìn khủng khiếp thật.
_” HOÀNG MINH KHANG”. Nó hét lên giọng rung rung.
_” Vợ à…. Chồng…..chồng”. Hắn muốn nói lắm mà…………. Không được gì hết.
_” Á vợ ơi đau……… đau…..”.
Nó rược hắn chạy vòng vòng nhà thấy gì chọi nấy.
Cuối cùng nó cũng thấm mệt nên dừng lại.
_” Đứng lại………. em không rược anh nữa ……… mệt rùi………. Anh lại đây”. Nó mệt ngồi thở hổn hểnh.
Hắn thấy vợ mình cũng đã không còn sức nên đi lại.
Nó nở một nụ cười nguy hiểm. hắn vừa chạy lại thì………
_” Á vợ……..”. Nó kéo hắn đè xuống rùi leo lên mình hắn ngồi luôn.
_” Nhớ cho kỉ nha. Chồng ….. mà…….còn ………để ……..bà…..đó …………..lại gần là CHẾT với vợ nha chưa”.
_” Chồng biết rùi hứa với vợ 100 % luôn”. Hehehe vợ mình ghen đáng yêu quá hihihi.( Bây giờ cái gì cũng vợ ơi vợ à hít).CHƯƠNG 10: VỢ ƠI! HỌC BÀI
Vậy là một cuộc chiến đã xảy ra. Kết quả cho cuộc chiến đó là.
_” Hôm nay lớp chúng ta sẽ kiểm tra LỊCH SỬ một tiết các em lấy giấy ra chuẩn bị”. tiếng bà cô bay qua bay lại rùi bay vào tai nó.
_” Ặc thui chết tui rùi”. Nó không nghe lời hắn tức chết đi mà.
Chuyện là như dầz.
Khi cuộc chiến kết thúc cũng hơi tối.
_” Vợ ơi! Học bài” Hắn lay lay tay nó.
_” Để ta yên mi biến đi”. Nó lười không muốn dậy.
_” Không học rùi mai chết là không được nói sao chồng không nhắc nha”. Hắn nhìn vô vợ làm biến của mình cười cười.
_” Chuyện ngày mai ngày mai tính còn chuyện bây giờ là ta muốn ngủ ngươi biết không bấm nút BIẾN”. nó phan cái gối vào đầu hắn quay qua ngủ tiếp.
_” Chồng nhắc lại một lần cuối ngày mai kiểm tra sử một tiết, là môn LỊCH SỬ đó nha”. Hắn biết bà cô văn rất ghét nó, vì lúc nào trong trường bà cô đó lại gần hắn thì nó cũng tìm cách tách ra.
_” Kệ bả”. nó vẫn lười nguyên ngày nay toàn cải lộn đánh lộn zí hắn hít hơi ùi.
Hắn mỉm cười nhìn nó lắc đầu đi ra.
Và bây giờ thì……………..
_” Linh Nhi mày học bài chưa?”. Nó quay sang bên cạnh hỏi cô bạn thân nhất của mình.
_” Mày hỏi tao á, đúng người luôn ùi “. Nhi nhìn nó cười tươi như hoa.
_” Hahah z là mày có học đỡ tao rùi”. Nó cười sung sướng.
_” Tao nói mày hỏi đúng người là đúng người không học bài á”. Nhi nhìn nó giải thích từ chữ.
_” Ặc”. nó như sét đánh vào tai. Thui kì này xong rùi.
Còn hắn thì đứng trong văn phòng cười cười cho cái tật không chịu học bài.
Khổ thân con nhỏ lấy phải một ông thấy giáo chết bằm.
_” Z sao giờ tao cũng không có học bài?”. Nó ngây thơ nhìn Nhi.
_” Cái đầu của mày đâu không biết suy nghĩ à?”. Nhi nói như không có gì xảy ra.
_” Cái đầu á hả z mày nghĩ được gì không mà nói tao?”. Nó khinh bỉ nhìn Nhi.
_” Môn sừ là gì ?”. Nhi hỏi nó.
_” Thì là ” l………i………c……..h…………..s…………ử……….lịch sử”.nó đánh vần từ chữ
_” Mày khùng hả. người ta nói lịch sử là nhiều chữ đúng không?. Mày kiếm cái gì nhiều chữ viết dô. Như viết sản z đó. Miễn có bài nhiều chữ là được”. Nhi nói mặt khí thái hiên ngang.
( Bật mí nha Nhi chuyên gia dùng chiêu đó, và bây giờ Thiên Thiên cũng sắp bị cái ý nghĩ đó làm chết chắc).
_” A hiểu ùi hahaha”. Thế là nguyên tiết kiểm tra nó viết viết từ đôi này đến đôi khác viết không ngừng nghỉ.
Thế là cũng hết giờ làm bài.
_” Nảy mày viết gì nhiều vậy?”. Nhi hỏi nó, Nhi thấy nó viết kinh khủng lắm kìa.
_” Ờ z mày viết gì?”. Nó hỏi ngược lại Nhi.
_” tao viết mấy cái bài lịch sử mà tao thuộc á”.
_”ặc sao mày viết mấy cái đó”.
_” Không viết cái đó chứ viết cái gì?”. Nhi ngơ ngác hỏi nó.
_” Không phải mày nói tao viết mấy cái gì mà dài dài được rùi sao?”.
_” Dài nhưng phải trong sách lịch sử chứ”.
_” thôi chết tao rùi”. Nó chạy lên phòng giám thị tìm bà cô tiến sĩ gây mê.
Thật ra cái lịch sử mà nó viết chính là chuyện tình trong chuyến đi tây thiên thỉnh kinh của thầy trò đường tam tạng. Kakakaka nó kể từ lần bị bạch cốt tinh bắt rùi bị nhệnh bắt ôi tùm lum. Rùi gì chuyện tình thiên bòng nguyên soái và hằng nga. Nói chung nó lôi nguyên cái phim tây du kí nói lun á.
_” cô ơi cô”. Nó vừa chạy lên vừa nói đươc có 3 chữ thì đã tắt nghẹn.
Hắn lúc này đang nhịn cười đến rung người.
Còn bà cô sử thì khỏi nói tức đến nổi tím cả mặt.
Hắn không ngờ vợ mình có năng khiếu kể chuyện như vậy?. trong vòng 45 phút mà lôi nguyên cái tây du kí mấy chục tập ra kể hahahaha.
_” Em, em viết cái gì đây?”. Nó thấy tình hình không ổn nhưng lỡ theo lao rùi thì phóng theo lun.
_” Dạ em viết lịch sử Trung Quốc”. nó trả lời tuy giọng hơi rung.
_” Em còn dám nói hả?. em viết lung tung trong bài làm còn nói z hả?”. Bà cô tức điên người.
Còn hắn thì nhìn nó vẻ mặt xem kịch hay. Bà cô làm giọng ta đây cho hắn biết mình là cô giáo giỏi không dễ bị học trò phỏng tay trên một phần nữa là trả nợ cũ.
_” Chứ cô mún em nói gì?. Cô hỏi em viết gì thì em nói em viết lịch sử Trung Quốc có sai chỗ nào đâu?”.
_” Em không có xem đề hỏi gì mà đã viết lung tung à?”. Bà cô chỉ vào tờ giấy.
_” Cô nhìn kỉ lại đi cái đề á. Các em hãy viết các câu chuyện lịch sử nổi tiếng mà các em biết hoặc đã từng học”. nó đưa bà cô xem cái đề.
Còn hắn thì không ngờ cái này mà nó cũng nghĩ ra thiệt là bó tay.
Đầu bà cô lúc này bắt đầu bốc khói. Cả 2 lỗ tay nữa hahahaha nhìn thú vị vô cùng.
_” Cô à tây du kí rất nổi tiếng ở trung quốc đúng không cô?. Em làm đúng đề bài chữ lại đẹp viết lại được nhiều em được 10 điểm tròn chứ ạ?.
_” Em….”. bà cô chỉ vào mặt nó nói không ra lời.
_” Tôi thấy em ấy nói cũng không sai. Theo tôi thì cho điểm 10 là hợp lí”. Hắn rat ay tương trợ.
_” thầy sao lại”. Bà cô bất ngờ nhìn hắn.
_” Cô nghĩ thử đi đề bài cô cho như z em ấy hiều khác cũng phải thôi. Nhưng với một học sinh lớp 11 viết được như z là hay lắm rùi”. ( dã mang chưa 2 vợ chồng này thông đồng lại đen thành trắng).
_” Là tại tui sao”. Bả chỉ vào mặt mình hỏi.
_” tất nhiên”. Cả 2 cùng trả lời.
Hừ con bé chết tiệt không có Minh Khang ở đây cô chết chắc, nhưng anh ấy đã nói vậy rùi thì phải cho nó trọn điểm thui.
_” Được nói cũng đúng bài củA em được 10 điểm”. một con số 10 đẹp lộng lẫy trong bài kiểm tra.
Nó với hắn cùng ra ngoài.
Nó nói_” Haha dân chơi không sợ mưa rơi kakaka”.
_” Mưa rơi lớn quá dân chơi đi về”. Hắn kích nó lại một câu làm nó ứ hự.
_” anh…….”.
_” Thôi lên lớp đi, mà cái đầu em chứa cái gì z?. cả như z mà cũng nghĩ ra được. nếu bả mà có 10 học sinh giỏi sử giống như em chắc bả khùng mất hahahaha”. Hắn nói xong bỏ đi để lại cơn lửa giận ngoài sau.
_” Hoàng Minh Khang anh được lắm”.
Không có gì hạnh phúc bằng mỗi ngày được nhìn thấy cô ấy cười.
Không có gì ấp áp hơn hằng ngày được ôm cô ấy vào lòng. Em là sinh mệnh là tất cả của đời anh. Đó là suy nghĩ của Minh Khang lúc này đấy các bạn.
………………………..
_” Á ………… bụp…………. rầm”.
_” Thôi chết tui rùi huhu”. Nó la làng lên cái nồi canh đổ hết ra sàn nhà ùi huhu.
_” Em làm gì thế này?”. Hắn chỉ tay nhìn đóng đổ nát dưới sàn. Ôi thật kinh khủng làm sao?.
_” Em ……….. tại…………. nóng quá hix”. Nảy nó nhắc canh mà quên không cầm đồ nhắc.
_” Em có sao không?”. Hắn chạy lại xem tay đó, mặt hắn tối sằm. tay nó thì khỏi nói xưng đỏ lên.
_” Á….. đau”. Nó hít ha than đau.
Lúc nảy hắn kéo nó một mạch lên lầu không nói không lời chỉ lo bôi thuốc nó biết hắn giận thật rùi. Chỉ
còn cách mở lời trước thôi.
_” Em cũng biết đau à?. Làm gì cũng không chịu cẩn thận để bị đến như vậy?”. Hắn nhìn nó nói không chút kiên nể.
Xem ra hắn giận thật rùi.
Hừ kkkkkkkkkkkkkk
_” Thôi mà chồng, vợ không sao rùi đừng giận vợ nữa nha!. Chồng mà giận vợ nữa tay vợ đau hơn đấy còn cả đây nữa”. nó kéo tay hắn đặt trước ngực( tim) mặt dễ thương vô cùng làm hắn có muốn giận cũng không được.
Mặt hắn giờ chỉ còn đỏ bừng trước hành động vô tư của nó.
_” anh không muốn ức hiếp em nữa nhé! Đưng khiêu khích sức chịu đựng của anh”. Hắn nói giọng hơi khàn.
_” Ặc”. Nó buôn tay hắn ra chạy khỏi phòng.
Lúc này tim nó đập rất mạnh THÌNH THỊCH…………
Ôi mẹ ơi có ngày con chết mất.
CHƯƠNG 11: TÌNH CŨ KHÔNG RỦ CŨNG ĐẾN
_” A lô chuyện gì vậy mẹ?”. mới sáng sớm là mẹ đã gọi đến.
_” ba con kêu chiều nay con đi cùng ông đến một bữa tiệc với ông ấy. công việc làm ăn gì đó”. Nghe nói cũng rất quan trọng.
_” Dạ được ạ. À mà mấy giờ vậy mẹ?”.
_” Khoảng 6 giờ con về nhà nha”.
_” Dạ con biết rùi”. Hắn cúp máy, quay sang nhìn cô vợ yêu lúc này còn ngủ say.
Anh mong sau em mãi mãi ngây thơ như thế này là người con gái đi với anh đến suốt cuộc đời.
Hắn hôn nhẹ lên môi nó, cảm giác này giây phút này ấm áp vô cùng.
Nó bị hắn chọc phá làm thức giấc.
_” Á mẹ ơi ma…………..”. Nó hét lên theo phản xạ tự nhiên _ “Rầm”. hắn nằm dài dưới đất.
_” vợ ………….”. hắn nhìn nó mặt nhăn vì quá đau.
_” Á chồng…………… hihihihi”. Nó chạy lại đỡ hắn lên. Nó vừa mở mắt thấy gương mặt ai đó rất gần còn cười nữa chứ nên nó tưởng ma đạp thẳng chân.
_” Vợ xin lỗi không sao chứ?”. Nó xoay hắn nhìn khắp nơi chỉ mong sau không bị gì.
_” Vợ làm gì mà đá chồng bay…………. Xa dữ z?”. hắn lườm nó.
_” Tại vợ tưởng chồng là ma”. Nó ấp a ấp úng trả lời.
_” Ma”. Ôi ôi con đau tim chết mất trời ơi ngó xuống mà xem con bẩm sinh đẹp trai cực kì bây giờ bị nói là ma huhuhuhu.
_” A không phải hihi không phải vậy đâu”. Nó biết mình đã xúc phạm đến vẻ đẹp trời đánh của hắn.
_” Không phải hả không biết bắt đền”. hắn cũng tỏ ra nhỏng nhẽo hehehe.
_” đền gì đây?”.
Hắn phụng má lấy tay chỉ vào. Ý bảo mi cái đi ta tha liền.
_” Chụt”. nó hun hắn khakha mới sáng súm.
Hắn cười vui hehehe.
_” Được chưa ông tướng?”. Nó bày đặt hờn.
_” Quá được đi chứ”. Hạnh phúc quá đi chứ hihi.
_” Ngày hum nay không mệt rùi có nụ hôn của vợ hum nay chồng sẽ khỏe như sáng súm hihi”. Hắn dỗ ngọt nó.
_” Cái gì cũng dỡ chỉ được cái nịnh người khác”. Hừ.
_” heheh ưu tiên có mình vợ hà”. Hắn ôm nó vào lòng.
_” à đúng rùi hum nay chồng phải đi dự tiệc với ba vợ về nhà mẹ một đêm nha có thể đêm nay chồng về trể”.
_” Uhm sao cũng được. mà nhớ không được uống nhiều rùi…………..( Cái vụ hồi trước đó).
_” Vợ yên tâm đừng lo chồng không uống nhiều thiệt á”. Hắn thuyệt phục nó.
_” ừ biết z thì ngoan”. Nó ra vẻ ta đây người lớn.
Còn hắn thì chỉ cốc cho nó một cái rùi cười tươi.
…………………………….
6 giờ
Buổi tiệc hôm nay rất đông đa số là những người làm ăn có tiếng trên thương trường.
_” Ôi ông Hoàng”. Ông Vũ bạn làm ăn lâu năm của ông.
_” Ông Vũ lâu lắm rùi không gặp hật không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây”. Ông bắt tay với ông Vũ.
Người đàn ông này là Vũ Gia Minh trước kia 2 gia đình cũng được coi là bạn hữu, giao tình thân thiết cũng do mối lương duyên của Minh Khang và Gia Tuệ. Gia Tuệ là người con gái Minh Khang từng yêu ngay cả tính mạng cũng chẳng cần đến.
_” Minh Khang đây sao?. Càng lớn càng đẹp trai khôi ngô tuấn tú ran ha”. Hahahaha tiếng cười vui vẻ trên môi ông.
_” Dạ bác quá khen cháu rùi”. HẮn lễ phép không dám nhận lời khen.
Lời nói vừa dứt ngoài cửa bước vào là một người con gái xinh đẹp trên môi là một nụ cười tươi như hoa. Tiếng bước chân cô gái ấy thật gần và người con gái ấy đang đứng trước mặt hắn không ai khác là Gia Tuệ người yêu cũ của hắn.
_” Gia Tuệ muộn thế con?”. Ông Vũ hơi trách.
_” Con vừa xong công việc và đến đây liền. con xin lỗi”. Giọng cô ta ái náy vô cùng.
Người con gái này nhìn rất đáng yêu dịu dàng lại nết na. còn bên trong thì…………
Cô ta quay qua thấy Minh Khang và ông Hoàng cũng lễ phép chào hỏi như lẽ thường tình.
_” Con chào bác Hoàng”. Rùi cô quay qua Minh Khang.
_” Lâu rùi không gặp anh vẫn khỏe chứ?”. Giọng cô ta nhẹ nhàng vô cùng.
_” Vẫn khỏe còn em?”. Hắn cũng coi như lẽ thường tình mặt dù khi nhìn thấy cô cảm giác khi xưa đã quên thật rùi.
_” Em vẫn khỏe nhưng…………”. Cô ta ấp úng nhìn ào mắt anh. Như có một cái nỗi buồn nào sâu sắc không nói thành lời.
_” À không có gì?. Nghe nói bây giờ anh đang là thầy giáo phải không?”.
_” Ừ cũng lâu rùi. Công việc đó rất thích hợp với anh”.
Cô ta vẫn nhìn hắn lúc này 2 ông đã đi đâu mất.
_” Mình ra ngoài kia nói chuyện được chứ?”. Tuệ đề nghị.
_” Cũng được”. Hắn đồng ý và bước theo.
Cái bóng dáng trước mặt. người con gái đó giờ đã quay trở lại, nhưng đối với mình Thiên Thiên đã chiếm một vị trí rất quan trọng trong tim.
Ngoài sau vườn khung cảnh rất đẹp, ánh sao cũng rất sáng, nhìn cảnh này người trước người sau. Ngày ấy 2 người bên nhau vui cười, nhưng bây giờ………..
_”em được biết anh đã có vợ phải không?”. Tuệ bắt chuyện trước giọng nói có chút u buồn.
_” Ừ cô ấy rất đáng yêu”. Khi nhắc đến nó không hiểu sao hắn lại cười h
